Ngày 5/4, nắng nóng tiếp tục mở rộng và gia tăng cường độ từ Thanh Hóa đến Gia Lai (phổ biến 35–37°C, có nơi trên 39°C) và duy trì tại Nam Bộ (miền Đông trên 36°C).
Dự báo nắng nóng sẽ lan rộng ra khu vực Tây Bắc Bộ, đồng bằng Bắc Bộ và có thể kéo dài nhiều ngày ở Trung Bộ, miền Đông Nam Bộ.
Cơ quan khí tượng cảnh báo nguy cơ cháy nổ do nhu cầu sử dụng điện cao và độ ẩm thấp, cùng nguy cơ mất nước, kiệt sức, đột quỵ do sốc nhiệt.
Nhiệt độ cảm nhận thực tế có thể cao hơn 2–4°C so với dự báo, vượt 40°C tại các khu vực hấp thụ nhiệt.
Trong tháng 4, Nam Bộ bước vào cao điểm mùa khô với nền nhiệt tăng, phổ biến 32-35°C, riêng miền Đông có thể lên tới 36-39°C.
Nắng nóng sẽ kéo dài trên diện rộng, miền Đông có thể đạt 35-37°C, thậm chí trên 37°C nhiều ngày, miền Tây cường độ thấp hơn.
Lượng mưa trong tháng 4 có xu hướng gia tăng (6-12 ngày mưa, Lâm Đồng 10-15 ngày), nhưng chủ yếu cục bộ, bất chợt, kèm dông lốc mạnh.
Sự đan xen giữa nắng nóng gay gắt và mưa chuyển mùa dự kiến gây xáo trộn khí quyển, làm tăng nguy cơ hiện tượng thời tiết nguy hiểm.
Người dân cần đề phòng các vấn đề sức khỏe như mất nước, kiệt sức hoặc đột quỵ do sốc nhiệt khi tiếp xúc lâu ngoài trời nắng nóng.
Giá năng lượng toàn cầu tăng, nhiều quốc gia triển khai biện pháp khẩn cấp.
Senegal đình chỉ chuyến công tác nước ngoài không thiết yếu do giá dầu tăng cao và nợ công.
Pakistan miễn phí giao thông công cộng tại Islamabad và Punjab 1 tháng (từ 4/4) sau khi giá xăng tăng mạnh.
Pakistan còn trợ cấp vận tải, hỗ trợ thu nhập thấp, rút ngắn tuần làm việc, chuyển học trực tuyến.
Đây là xu hướng chung các nước ứng phó cú sốc năng lượng từ xung đột địa chính trị.
Theo báo cáo SCOLI 2025, Hà Nội đắt đỏ nhất (100%), sau đó là Quảng Ninh, Hải Phòng, TPHCM, Đà Nẵng. Vĩnh Long là nơi có chi phí thấp nhất (91,47%).
Về vùng, Đồng bằng sông Hồng có giá sinh hoạt cao nhất, Đồng bằng sông Cửu Long thấp nhất, chênh lệch giữa hai vùng khoảng 4,89%.
Chi phí cao ở Hà Nội và Đồng bằng sông Hồng chủ yếu do giá nhà ở, thuê mặt bằng, y tế, giáo dục, ăn uống ngoài gia đình và tốc độ đô thị hóa.
Ngược lại, các địa phương có chỉ số thấp nhờ nguồn cung lương thực dồi dào, chi phí cơ bản và dịch vụ như giáo dục, y tế, nhà ở "dễ chịu" hơn.