Trong nhiều câu chuyện công sở, nhận xét sếp nữ “khó gần” dường như đã trở thành một định kiến quen thuộc. Nhưng phía sau những lời thì thầm ấy không hẳn là vấn đề tính cách, mà là cách xã hội vô thức áp đặt những tiêu chuẩn khác biệt lên phụ nữ nắm quyền lãnh đạo.
Thực tế cho thấy, cùng một sự thẳng thắn, sếp nam thường được khen quyết đoán, trong khi sếp nữ lại dễ bị gắn mác khó tính. Nghịch lý này bắt nguồn từ “kỳ vọng kép”: phụ nữ vừa phải mạnh mẽ để lãnh đạo, vừa phải mềm mỏng để phù hợp với khuôn mẫu giới.
Trong môi trường doanh nghiệp, nơi các mối quan hệ không chính thức đóng vai trò quan trọng, sếp nữ lại chịu thêm rào cản khi tham gia giao tiếp ngoài công việc. Sự cẩn trọng để tránh điều tiếng vô tình khiến họ bị hiểu lầm là lạnh lùng, xa cách.
Áp lực không chỉ dừng ở hành vi mà còn nằm ở thước đo thành công. Một sai sót nhỏ của lãnh đạo nam có thể được bỏ qua, nhưng với phụ nữ, đó dễ trở thành “bằng chứng” cho định kiến về năng lực.
Đằng sau vẻ ngoài bị cho là khó gần, nhiều lãnh đạo nữ đang gánh trên vai hành trình đơn độc: vừa chứng minh năng lực, vừa giữ gìn hình ảnh. Khi định kiến còn tồn tại, khoảng cách trong công sở đôi khi không đến từ con người, mà từ chính cách chúng ta nhìn nhận họ.
