Vừa sinh con xong, tôi bị chồng ép ly hôn để chọn mẹ

Ngày quyết định đến với nhau, cả hai bên đều phản đối. Nhà anh chê tôi lớn tuổi hơn, còn nhà tôi lo khoảng cách vùng miền và sự khác biệt tính cách.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng biển đầy nắng, hiện là giáo viên tiểu học. Chồng tôi là người miền Trung, nhỏ hơn tôi 2 tuổi và cũng dạy học. Anh là con trai duy nhất trong gia đình, bố mất từ sớm.

Ngày quyết định đến với nhau, cả hai bên đều phản đối. Nhà anh chê tôi lớn tuổi hơn, còn nhà tôi lo khoảng cách vùng miền và sự khác biệt tính cách. Nhưng chúng tôi vẫn quyết tâm nắm tay nhau bước vào lễ đường. Tôi cứ ngỡ chỉ cần vượt qua được những rào cản ấy thì cuộc sống vợ chồng sẽ bình yên. Không ngờ, sóng gió thực sự lại bắt đầu từ đây.

Hai vợ chồng vay tiền mua trả góp một căn chung cư, chấp nhận gánh khoản trả góp suốt 15 năm. Để lo cho tương lai, tôi nhận dạy thêm đến tận 10 giờ đêm mới trở về nhà. Thế nhưng, ngoài giờ lên lớp, chồng tôi hầu như chỉ mải mê cà phê, tụ tập bạn bè cả tuần, mặc cho tôi một mình xoay xở mọi việc.

Khi tôi mang thai được 4 tuần và có dấu hiệu sảy, anh xin đi liên hoan rồi hứa sẽ về sớm, nhưng chờ mãi vẫn biệt tăm. Quá tủi thân, tôi nhắn nếu 11 giờ rưỡi đêm còn chưa về thì sẽ khóa cửa. 

Khi anh vừa bước vào nhà, thay vì hỏi han vợ con, thứ tôi nhận được lại là một cái tát như trời giáng. Tôi vừa đau đớn vừa thất vọng, nhưng vì đứa con đã mong mỏi suốt bao năm mới có này, cuối cùng tôi vẫn chọn tha thứ.

Sau đó, tôi sinh mổ một bé trai nặng 3,3 kg. Vì mất sữa nên con phải dùng sữa ngoài. Đúng lúc ấy, mẹ ruột tôi không may mắc lao phổi, không thể lên chăm con gái ở cữ. Mẹ chồng đành từ quê lên giúp tôi chăm cháu nội. Cũng từ những ngày sống chung ấy, khác biệt về văn hóa vùng miền dần bắt đầu xuất hiện, đẩy gia đình tôi đến bờ vực rạn nứt.

Tôi là người miền Nam, tính tình thẳng thắn và bộc trực. Trong khi đó, chồng và mẹ chồng mang nặng nếp sống của người miền Trung, coi trọng lễ nghĩa. Chính sự khác biệt ấy khiến chồng nhiều lần cho rằng tôi lên mặt, thiếu tôn trọng anh, còn mẹ chồng thì thường xuyên xét nét cách tôi chăm con.

Khi mẹ ruột lên thăm cháu, mẹ chồng tỏ ra lạnh nhạt, đi thẳng vào phòng rồi đóng cửa, không cho bà ngoại bế cháu vì lo lây bệnh. Nhìn mẹ lặng lẽ đứng một góc rồi buồn bã ra về, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

Có hôm, tôi vừa dỗ con ngủ thì mẹ chồng bước vào gọi cháu dậy chơi khiến thằng bé giật mình khóc thét. Thương con, tôi buột miệng nói: “Mẹ ơi, để cháu ngủ đi”. Bà giận dỗi bỏ ra ngoài, còn chồng thì quay sang trách mắng tôi vì đã hỗn với mẹ.

Lần khác, sau sinh nửa tháng, vết mổ còn đau, tôi mệt mỏi nên không muốn ăn. Vậy mà bà cho rằng tôi chê bai, rồi dọa gọi mẹ đẻ xuống đón về. Cuối cùng, tôi chỉ biết khóc và xin lỗi, bà mới chịu nguôi giận.

Đêm đến, con khóc, chồng tôi chê ồn ào nên ôm gối ra phòng khách ngủ. Hôm sau, em gái tôi sang chơi, tôi bảo em vào phòng ngủ cùng hai mẹ con. Thấy vậy, mẹ chồng liền vin vào đó trách mắng, cho rằng tôi để em gái chiếm chỗ ngủ của chồng, đẩy anh ra sofa. Tôi giải thích chính anh tự ra ngoài ngủ, nhưng lời qua tiếng lại khiến cả nhà lại một phen ầm ĩ.

Không khí gia đình ngột ngạt đến mức tôi xin phép bế con về nhà ngoại ở hai tháng để tĩnh dưỡng. Suốt quãng thời gian ấy, chồng chỉ ghé thăm con vài tiếng rồi vội vã ra về, tuyệt nhiên không nói với tôi một lời. Mẹ chồng cũng không một lần gọi điện hỏi thăm cháu nội.

voh-vua-sinh-con-bi-chong-ep-ly-hon-1
Dù tôi có nói gì hay làm gì mẹ chồng cũng không vừa lòng - Ảnh minh họa: Gemini

Ngày hai mẹ con trở về, mâu thuẫn càng thêm căng thẳng. Một đêm nọ, con quấy khóc, tôi đang luống cuống dỗ thì anh bật dậy trách móc tôi không biết chăm con. Bao nhiêu ấm ức dồn nén bấy lâu khiến tôi bật khóc và hét lên. Anh đập đồ rồi bỏ ra ngoài, bỏ mặc mẹ con tôi trong căn nhà vắng lặng.

Dù sau đó tôi chủ động xin lỗi vì biết mình quá nóng nảy, nhưng anh vẫn lạnh lùng đưa ra hai lựa chọn ly thân hoặc ly hôn. Anh buông một câu khiến tôi chết lặng: “Tôi chỉ có một người mẹ. Nếu cô không làm dâu được mẹ tôi thì chúng ta kết thúc”.

Đến nay, vợ chồng vẫn ngủ riêng. Anh im lặng để “chờ xem biểu hiện” của tôi. Gần ba tuần qua, tôi sống trong bế tắc. Ăn không ngon, ngủ không yên, những cơn đau đầu kéo dài khiến cơ thể lúc nào cũng mệt mỏi. Có những đêm tôi thức trắng ôm con đang khát sữa, nước mắt cứ lặng lẽ rơi.

Tại sao thanh xuân của tôi, sự hy sinh của tôi lại đổi lấy sự tàn nhẫn này?

Góc nhìn từ chuyên gia:

Chào bạn!

Tôi thấu hiểu những giọt nước mắt và sự uất nghẹn của bạn lúc này. Tuy nhiên, trước khi tìm cách cứu vãn hôn nhân, bạn cần phải tự cứu lấy chính mình. Những triệu chứng như buồn nôn, đau đầu, mất ngủ kéo dài sau sinh là dấu hiệu đáng lưu ý. Bạn nên sớm đến cơ sở y tế để được bác sĩ thăm khám. Chỉ khi bạn khỏe mạnh, bạn mới có đủ sức đồng hành và chăm sóc con.

Về mặt pháp lý, bạn có thể yên tâm vì trong thời gian người vợ đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi, người chồng không có quyền đơn phương yêu cầu ly hôn.

Tuy nhiên, ở góc độ tình cảm, cả hai cũng cần nhìn nhận lại cách ứng xử của mình. Sự khác biệt trong cách giao tiếp và văn hóa vùng miền có thể là một trong những nguyên nhân khiến mâu thuẫn ngày càng lớn.

Với văn hóa trọng lễ nghi của miền Trung, những câu nói tưởng chừng vô hại của bạn lại vô tình trở thành sự xấc xược, thiếu tôn ti trật tự. Chồng bạn nhỏ hơn bạn 2 tuổi, lại là con một mồ côi cha, lòng tự ái và mong muốn được tôn trọng của anh ấy rất cao.

Mặt khác, bạn cũng cần ghi nhận sự hy sinh của mẹ chồng. Bà đã ngoài 60, góa bụa, lặn lội từ quê vào chăm dâu chăm cháu. Việc bà đóng cửa, cấm thông gia bế cháu dẫu có lạnh lùng, nhưng xuất phát điểm là bản năng bảo vệ cháu. Nếu đặt vị trí của mình vào bà, có lẽ bạn cũng sẽ hành động vì sự an toàn của con mình.

Nếu vẫn còn muốn giữ cuộc hôn nhân này, bạn nên hạ cái tôi xuống, nấu một bữa cơm ấm cúng, nhẹ nhàng nắm tay chồng và mở lời xin lỗi vì những vụng dại của mình do áp lực sinh con. Hãy cho anh ấy thấy thiện chí thay đổi của bạn. Khi mẹ chồng về, bạn có thể thay đổi cách xưng hô, dùng từ ngữ mềm mỏng, kính trọng hơn và chủ động nhờ bà chỉ bảo cách chăm con. 

Các bạn đã từng vượt qua bao cấm cản để đến với nhau, tình yêu vẫn còn đó, đừng vì những bất đồng trong giao tiếp mà đánh mất đi mái ấm khó khăn lắm mới gầy dựng được.

Bình luận