Biết chồng vô sinh, tôi dằn vặt vì chưa từng yêu anh

Khác với sự suy sụp của người đàn ông đang khao khát được làm cha, sâu thẳm cõi lòng tôi lại len lỏi một cảm giác nhẹ nhõm đến đáng sợ.

Cầm tờ kết quả trên tay, chồng tôi gục đầu vào vô lăng, bật khóc như một đứa trẻ. Bác sĩ kết luận anh bị vô sinh. Khác với sự suy sụp của người đàn ông đang khao khát được làm cha, sâu thẳm cõi lòng tôi lại len lỏi một cảm giác nhẹ nhõm. Đó là thứ cảm xúc tội lỗi đến mức tôi phải vội cắn chặt môi, nặn vài giọt nước mắt rồi ôm lấy anh, khẽ vỗ về.

Hiện tôi là quản lý chất lượng, còn anh làm ở bộ phận bảo trì. Hai vợ chồng làm chung trong một công ty, ngày ngày chạm mặt, cùng đi làm rồi lại cùng tan ca. Trong mắt đồng nghiệp và họ hàng hai bên, chúng tôi rất hạnh phúc. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài êm ấm ấy là sự miễn cưỡng mà chính tôi đã cố che giấu suốt nhiều năm.

Tôi chưa từng yêu anh. Trước khi lên xe hoa, tôi đã trải qua một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng cuối cùng lại bị phản bội. Sau nỗi đau ấy, tôi nhắm mắt chọn anh làm chồng chỉ vì cảm động.

Anh quá tốt, tốt đến mức có phần khờ khạo. Gia đình tôi chẳng mấy khá giả, vậy mà từ lúc yêu đến khi cưới, anh tự nguyện trích tiền lương hàng tháng để nuôi đứa em ruột của tôi đang học đại học trên thành phố. Một người đàn ông sống có trách nhiệm, lại hết lòng yêu chiều vợ như thế, tôi nghĩ mình chỉ cần nhắm mắt đưa chân là sẽ có một bến đỗ an toàn.

Lúc mới cưới, vợ chồng tôi dự định dành trọn năm đầu để tập trung gây dựng kinh tế. Sang năm thứ hai, chúng tôi chờ mãi vẫn không có tin vui nên đưa nhau đi khám. Và rồi, cả hai chết lặng khi bác sĩ kết luận anh bị vô sinh.

Những ngày đầu biết kết quả, anh rơi vào trầm cảm nặng.  Anh nhốt mình trong phòng, thậm chí lặng lẽ viết sẵn đơn ly hôn rồi đặt trước mặt tôi. Anh bảo tôi còn trẻ, xứng đáng có một gia đình trọn vẹn với người khác, còn anh chấp nhận sống cô độc đến cuối đời.

Nếu khi ấy tôi ký vào lá đơn đó, có lẽ mọi chuyện đã khép lại. Nhưng trớ trêu thay, chính sự bao dung của anh lại khiến tôi phân vân. Tôi không muốn trở thành người máu lạnh, quay lưng với chồng lúc anh tuyệt vọng nhất.

Khi mẹ ruột biết chuyện, bà phản đối quyết liệt. Bà vừa khóc vừa mắng tôi là kẻ bạc tình, bạc nghĩa. Nếu tôi dám bỏ rơi người từng cưu mang cả gia đình mình trong lúc hoạn nạn, bà sẽ từ mặt.

Và rồi, chồng bỗng dưng “quay xe”. Sau vài tháng suy nghĩ, anh xé bỏ tờ đơn ly hôn. Hai bên gia đình ngồi lại bàn bạc và thống nhất giải pháp thực hiện thụ tinh trong ống nghiệm (IVF). Tiền bạc sẽ cùng nhau xoay xở, miễn sao chúng tôi có thể giữ được mái ấm này.

voh-biet-chong-vo-sinh-1
Tôi cảm thấy mệt mỏi mỗi khi gần gũi với anh - Ảnh minh họa: Chat GPT

Kể từ đó, cuộc sống của tôi chẳng khác nào một chiếc lồng ngạt thở. Ban ngày, ở công ty, tôi vẫn phải gồng mình khoác lên vẻ ngoài của một người vợ tảo tần, luôn động viên chồng kiên trì chữa trị. Thế nhưng, mỗi khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, tôi chỉ muốn co mình vào một góc để trốn chạy.

Tôi sợ hãi cái cảnh phải nằm lên bàn mổ, chịu đựng những mũi tiêm kích trứng đau đớn để sinh con. Bởi mỗi lần anh chạm vào người, tôi không có bất kỳ rung động nào, mà chỉ còn lại sự nhạt nhẽo và chai sạn.

Tôi rơi vào trạng thái hoang mang tột độ. Nếu đồng ý làm IVF, tôi sẽ bị trói buộc cả đời vào cuộc hôn nhân không tình yêu này, chôn vùi thanh xuân trong sự giả tạo và dằn vặt. Nhưng nếu nói ra sự thật, tôi sẽ trở thành “tội đồ” của cả dòng họ, là kẻ qua cầu rút ván, vô ơn bạc nghĩa vì bỏ rơi chồng.

Bế tắc đến cùng cực, có những đêm tôi giả vờ nói đùa, bảo anh thử tìm một người phụ nữ khác để sinh cho anh một đứa con nối dõi. Anh chỉ cười, mắng tôi ngốc rồi kéo tôi vào lòng, ôm thật chặt. Anh đâu biết rằng, càng được yêu thương như thế, tôi càng cảm thấy mình không còn lối thoát.

Liệu có người phụ nữ nào khốn khổ như tôi không, bị giam cầm trong chính sự tử tế của chồng và sự hèn nhát của bản thân mình?

Góc nhìn từ chuyên gia:

Chào bạn!

Những giằng xé nội tâm mà bạn đang trải qua là hệ quả của một cuộc hôn nhân được xây dựng trên sự hàm ơn nhiều hơn là tình yêu.

Hãy thành thật với chính mình. Điều khiến bạn ngột ngạt không phải tờ kết quả vô sinh của chồng, mà là việc trái tim bạn chưa bao giờ thực sự thuộc về anh ấy. Nếu giữa hai người có một tình yêu đủ sâu đậm, khiếm khuyết về khả năng sinh sản chỉ là thử thách để cả hai cùng nắm tay vượt qua. Còn hiện tại, bạn đang cố níu giữ cuộc hôn nhân bằng sự áy náy và lòng thương hại, thay vì tình yêu.

Không ai có thể “diễn” cả đời. Dù cố gắng tỏ ra vui vẻ đến đâu, nhưng sự lạnh nhạt trong ánh mắt và khoảng cách trong đời sống vợ chồng rồi cũng sẽ khiến chồng bạn nhận ra. Đáng lo hơn, nếu tiếp tục chôn chặt cảm xúc của mình, đến một ngày gặp được người khiến trái tim rung động, bạn rất dễ đưa ra những lựa chọn sai lầm. Khi ấy, từ một người đáng thương, bạn có thể trở thành người mang tiếng phản bội, đánh mất cả hạnh phúc lẫn những ân nghĩa đã từng gìn giữ.

Điều quan trọng nhất lúc này là sự dứt khoát. Hãy tự hỏi bản thân thật lòng mong muốn điều gì, tiếp tục cuộc hôn nhân này hay cho cả hai một cơ hội để bắt đầu lại. Đã đến lúc bạn cần ngồi xuống và nói chuyện chân thành với chồng về những cảm xúc mà bấy lâu nay mình luôn giấu kín.

Hãy để anh ấy biết sự thật trước khi gia đình hai bên can thiệp. Nếu chọn ở lại, hãy đi khám chuyên khoa để chuẩn bị hành trình IVF với một tâm thế tự nguyện. Còn nếu không, hãy dũng cảm giải thoát cho cả hai. Thà đau một lần để mỗi người có cơ hội tìm lại hạnh phúc của mình, còn hơn kéo dài một cuộc hôn nhân chỉ còn tồn tại vì nghĩa vụ và trách nhiệm.

Bình luận