Hơn hai mươi năm làm dâu trong một đại gia đình 12 miệng ăn với đủ các thế hệ, thanh xuân của tôi dần bị mài mòn sau những vách tường ám mùi khói bếp. Ngày mới cưới, tôi cũng từng là một nữ công nhân hoạt bát. Nhưng khi nhà chồng mở quán ăn, mọi người đều khuyên tôi nghỉ việc để ở nhà phụ giúp.
Từ đó, cuộc sống của tôi chỉ còn là một vòng lặp không có hồi kết. Mỗi ngày, tôi thức dậy từ 4 giờ sáng, quần quật đến đầu giờ chiều. Dọn dẹp xong, tôi chỉ kịp chợp mắt vài tiếng rồi lại tất tả chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm sau.
Trong khi tôi tất bật với bếp núc, chồng tôi cũng thức dậy từ 4 giờ rưỡi sáng để đi lấy hàng. Phải thừa nhận anh là người siêng năng, tháng nào cũng đưa tiền cho tôi lo chi tiêu trong gia đình, dù tôi biết anh vẫn âm thầm giữ lại một khoản làm quỹ riêng.
Thế nhưng, đằng sau vẻ chăm chỉ ấy lại là bản tính trăng hoa khiến tôi đau khổ. Trong 18 năm chung sống, anh đã hai lần phản bội tôi. Và giờ đây, tôi lại phải đối mặt với lần thứ ba.
Lần đầu tiên anh phản bội tôi là khi con gái lớn mới 5 tuổi. Anh thường lén lút ra ngoài nghe điện thoại rồi tìm mọi cách chối bỏ. Chỉ đến khi một đồng nghiệp không thể chịu nổi nữa, chủ động gọi điện kể hết sự thật cho tôi, mọi chuyện mới vỡ lở. May mắn là chính người đồng nghiệp ấy đã dằn mặt cô nhân tình, khiến cô ta sợ hãi và chủ động rút lui.
Lần thứ hai là khi con trai nhỏ của tôi lên 6. Chồng tôi che giấu mối quan hệ ngoài luồng còn tinh vi hơn trước, điện thoại sạch bong, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nhưng lưới trời lồng lộng, một người quen báo tin cho tôi khi tình cờ nhìn thấy anh đưa một người phụ nữ quen mặt vào khách sạn. Bị chất vấn, anh giãy nảy phủ nhận, thậm chí phóng xe máy lao đi để tôi không thể bám theo. Cuối cùng, vì các con, tôi lại cắn răng nuốt nước mắt vào trong.
Chẳng biết có phải vì những cuộc ăn vụng bên ngoài hay không mà cách đây khoảng 2 năm, anh bắt đầu bị yếu sinh lý. Mặc cảm với tình trạng của mình, anh thường xuyên cáu gắt. Tôi chưa từng chê bai hay ruồng rẫy, trái lại còn kiên nhẫn động viên, đưa anh đi bệnh viện điều trị suốt một thời gian dài, cho đến khi sức khỏe dần hồi phục.
Trớ trêu thay, đúng lúc anh lấy lại được phong độ cũng là khi tôi bắt đầu kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác. Mỗi sáng, tôi tất bật với nồi cháo lòng, rồi tranh thủ đi học nghề nail để chuẩn bị cho kế hoạch cả gia đình sang nước ngoài định cư. Guồng quay ấy vắt cạn sức lực, khiến tôi gần như không còn chút thời gian hay năng lượng nào dành cho bản thân.
Cơ thể tôi dần trở nên “khô hạn”, hoàn toàn mất đi ham muốn. Mỗi lần chồng đòi hỏi, tôi chỉ nhắm mắt cho xong nghĩa vụ, không còn chút cảm xúc nào, thậm chí nhiều lần tìm cớ từ chối vì quá mệt mỏi. Sự xa cách ấy ngày một lớn dần và cuối cùng lại trở thành cái cớ để anh tìm kiếm sự thỏa mãn bên ngoài.
Khoảng 1 tháng nay, linh cảm của một người vợ từng nhiều lần bị phản bội liên tục mách bảo tôi rằng chồng lại “ngựa quen đường cũ”. Chiếc điện thoại gần như không bao giờ rời khỏi tay anh. Mỗi khi đang nhắn tin mà thấy tôi đi ngang, anh lập tức tắt màn hình. Ngay cả lúc cắm sạc, anh cũng đứng canh bên cạnh, hễ tôi bước lại gần là vội vàng giấu điện thoại, ánh mắt đầy vẻ chột dạ.
Đỉnh điểm là vào Chủ nhật tuần trước, chồng tôi dắt xe ra khỏi nhà, dõng dạc bảo công ty bắt đi làm tăng ca. Thế nhưng, điều khiến tôi sinh nghi lại là hai hộp cơm được anh cẩn thận gói ghém mang theo. Và lời nói dối ấy bị bóc trần ngay trong ngày cả gia đình tụ họp làm đám giỗ.
Đứa cháu vô tình hỏi thăm vợ ông chủ nơi chồng tôi làm việc thì mới tá hỏa biết rằng hôm đó xưởng được nghỉ, không hề có chuyện tăng ca. Hóa ra, những ngày gần đây, dù không phải làm thêm, anh vẫn lấy cớ bận việc để đi gặp người khác, mãi đến tận 8 giờ tối mới trở về.
Sự việc bại lộ, gia đình tôi rơi vào cảnh rối như tơ vò. Đứa con gái lớn chuẩn bị bước vào lớp 12 của tôi khóc sưng cả mắt vì thương mẹ. Tôi đem chuyện kể với ba mẹ chồng, hy vọng ông bà dùng uy quyền của người lớn để khuyên nhủ con trai. Thế nhưng, vừa bị cha mẹ nhắc nhở, anh đã lập tức sừng sộ cãi lại: “Có gì đâu mà mọi người cứ làm ầm lên thế?”.
Tôi từng nói, nếu có lần thứ ba, tôi sẽ ly hôn. Tôi có tay nghề, cũng tin mình đủ sức nuôi hai con. Nhưng đến lúc phải đưa ra quyết định, nhìn đứa con gái đang tuổi dậy thì và cậu con trai còn nhỏ, tôi lại chùn bước. Đêm nào tôi cũng úp mặt vào gối khóc nghẹn, không biết nên dứt khoát buông bỏ hay tiếp tục chịu đựng cuộc hôn nhân này.
Góc nhìn từ chuyên gia:
Chào bạn!
Nếu vẫn còn muốn giữ cuộc hôn nhân này, điều đầu tiên bạn cần làm là bình tĩnh. Chỉ khi đủ tỉnh táo, bạn mới biết mình nên hàn gắn hay dứt khoát buông tay.
Chồng bạn sai khi nhiều lần nói dối và phản bội lòng tin của vợ. Nhưng bên cạnh việc nhìn vào lỗi của anh ấy, bạn cũng nên nhìn lại chính mình. Suốt nhiều năm, bạn kiệt quệ vì mưu sinh, sức khỏe giảm sút, đời sống vợ chồng ngày càng nguội lạnh. Điều đó không biện minh cho việc ngoại tình, nhưng là tín hiệu cho thấy cuộc hôn nhân đã xuất hiện rạn nứt.
Thay vì tập trung tìm bằng chứng ngoại tình hay tranh cãi với chồng, bạn nên chăm sóc sức khỏe của bản thân và bảo vệ tâm lý các con, đặc biệt là cô con gái đang chuẩn bị bước vào kỳ thi quan trọng. Mâu thuẫn của người lớn không nên trở thành gánh nặng của con trẻ.
Việc nhờ ba mẹ chồng can thiệp có thể khiến mâu thuẫn thêm căng thẳng. Tốt hơn hết, hãy trò chuyện thẳng thắn với chồng để cho anh ấy biết bạn đã nhận ra mọi dấu hiệu bất thường và cần một câu trả lời trung thực. Nếu còn muốn giữ gia đình này, anh ấy phải chấm dứt mọi mối quan hệ ngoài luồng. Còn nếu tiếp tục lừa dối và né tránh, bạn cũng cần chuẩn bị cho mình một lối đi riêng.
Tha thứ hay ly hôn đều là những quyết định khó khăn. Chúc bạn mạnh mẽ và đủ bản lĩnh để đưa ra lựa chọn đúng đắn.



