Ngày bước vào nhà anh, tôi chỉ là một cô thợ may nghèo, còn anh đã có trong tay hai bằng đại học. Dù được nhận vào công ty nước ngoài nhưng anh vẫn chọn về quê làm việc để phụng dưỡng cha mẹ.
Sự hiếu thảo ấy từng là lý do khiến tôi chết mê chết mệt và tự nguyện lùi về sau, gác lại công việc suốt gần 20 năm để toàn tâm toàn ý hầu hạ, chăm sóc ba mẹ chồng lúc tuổi già sức yếu. Khi ông bà khuất núi, tôi mới quay lại với chiếc máy may, nai lưng làm lụng để trở thành trụ cột chính.
Chồng tôi làm nhân viên ở quê, lương ba cọc ba đồng. Thấy chồng có học thức mà thui thủi ở nhà, tôi khích lệ anh ra ngoài làm việc, giao lưu xã hội. Trong gia đình, từ cái quần, cái áo đến chuyện học hành của hai đứa con đều do một tay tôi lo liệu, tiền bạc tôi quán xuyến để anh không phải bận tâm. Nào ngờ, vì quá rảnh rỗi nên anh sinh tật.
Anh trai ruột của tôi là một giám đốc bệnh viện, sở hữu cơ ngơi hoành tráng với hai hầm nuôi cá lớn. Chồng tôi hay ra đó chơi, lấy danh nghĩa “em rể ông chủ” để chỉ đạo, nhậu nhẹt. Sát vách hầm cá là nhà của một góa phụ 41 tuổi. Người đàn bà này vốn nổi tiếng là lẳng lơ ở địa phương, từng vướng nhiều lùm xùm đánh ghen.
Thấy chồng tôi ăn mặc bảnh bao, lại thường xuyên ra vào hầm cá nghìn tỷ, cô ta lầm tưởng anh là “tổng tài” thực thụ nên tìm cách đẩy đưa. Còn chồng tôi hiên ngang diễn vai “đại gia” để tận hưởng cảm giác được nhân tình tâng bốc. Vậy là họ lén lút qua lại ròng rã suốt hơn một năm rưỡi.
Cứ nửa tháng, anh lại báo “đi tiếp khách” hay “trực hầm cá”, nhưng thực chất là đi hú hí. Khi tôi nghi ngờ, anh giao cả điện thoại cho vợ kiểm tra để chứng minh sự trong sạch.
Sau khi biết chuyện, tôi dắt theo mấy người em chồng đến tận nơi ba mặt một lời. Tôi không chửi bới, chỉ giữ thái độ lịch thiệp của chính thất: “Nếu cô thương chồng tôi, hãy bảo anh ấy về ly dị vợ rồi đường hoàng đến với nhau. Còn không làm được, thì khôn hồn tránh xa gia đình tôi ra”. Bọn họ thề thốt, hứa hẹn chấm dứt, nhưng sau lưng vẫn tiếp tục qua lại.
Dịp lễ vừa qua, anh rủ tôi vào hầm cá chơi, tôi từ chối, bảo bận chở con đi siêu thị. Tưởng vợ đi vắng, anh kiếm cớ qua nhà nhân tình nhậu nhẹt rồi ngủ lại. Nhận được tin báo từ hàng xóm, tôi cùng chị dâu lao đến tận nơi bắt gian tại trận. Nhìn chiếc xe máy quen thuộc dựng trước cửa, tôi giận run người rồi lao vào tát cô ta vài cái. Chị dâu tôi cũng xông tới phụ.
Và rồi, chồng tôi, người đàn ông có ăn có học, vì bảo vệ nhân tình mà lao vào đánh lại chị dâu. Quá uất ức, tôi tát anh một cái. Ngay lập tức, anh vớ lấy chiếc mũ bảo hiểm, nện thẳng vào đầu người vợ tào khang của mình. Trận ẩu đả ầm ĩ cả một vùng, chỉ dừng lại khi anh trai chồng tôi xuất hiện và dọa báo công an.
Nỗi đau thể xác chưa nguôi, tôi lại nhận thêm một đòn chí mạng. Hóa ra, để có tiền bao nuôi bồ nhí và sắm vai “đại gia”, anh đã lợi dụng uy tín của gia đình tôi để vay nóng. Thấy vậy, tôi gọi mọi người bên nhà nội đến họp gia đình để giải quyết vấn đề.
Bị cắt đứt viện trợ, cô nhân tình ôm đồ tháo chạy đi nơi khác trốn nợ. Chồng tôi mượn đi đòi nợ bỏ nhà đi 4 - 5 ngày, nhưng thực chất là mải miết đi tìm chỗ trọ mới của nhân tình. Về nhà, anh dở thói vũ phu, lăng mạ vợ, mượn rượu đập phá đồ đạc.
Điều khiến tôi xót xa nhất là hai đứa con. Chúng biết chuyện nên nhắn tin khuyên can cha hết lời. Đọc những dòng tin nhắn của các con, anh tỏ vẻ xấu hổ, cúi gằm mặt. Nhưng dục vọng và sự ích kỷ đã nuốt chửng nhân tính của một người cha. Đến nước này, tôi thực sự thấy mình đã cạn kiệt sức lực vì cuộc hôn nhân này rồi.
Góc nhìn từ chuyên gia:
Chào bạn!
Lắng nghe câu chuyện của bạn, tôi vừa xót xa vừa vô cùng nể phục bản lĩnh cũng như sự tháo vát của bạn. Tuy nhiên, sự bao dung và hy sinh vô điều kiện đôi khi lại trở thành “con dao hai lưỡi”, dung túng cho sự ỷ lại và vô trách nhiệm của chồng.
Hiện tại, bạn đã làm rất đúng khi từ chối trả khoản nợ của chồng. Hãy tiếp tục giữ vững lập trường này. Bạn cần tách bạch rõ ràng tài sản, không để sự sĩ diện và ảo tưởng của anh ta kéo cả bạn lẫn các con xuống nước.
Điều quý giá nhất của bạn lúc này chính là hai đứa con vô cùng hiếu thảo, trưởng thành và hiểu chuyện, cùng sự ủng hộ của gia đình chồng. Hãy ngồi lại trò chuyện thẳng thắn với các con như những người trưởng thành, để các con được nói lên suy nghĩ và mong muốn về tương lai của gia đình.
Lời nói của các con, đặc biệt là những lo lắng về việc chuyện của cha có thể ảnh hưởng đến chuyện dựng vợ gả chồng sau này, có lẽ sẽ khiến anh ta nhìn nhận lại trách nhiệm của mình.
Hãy cho anh ta một mốc thời gian cụ thể, ví dụ trong vòng 3 tháng hoặc đến cuối năm, để giải quyết dứt điểm nợ nần và cắt đứt hoàn toàn với người thứ ba. Nếu anh ta vẫn ngựa quen đường cũ, bạn hãy dũng cảm nộp đơn ly hôn.




